Ngôi làng có nhà cửa đổi hướng mỗi tuần ở Indonesia

Ngôi làng có nhà cửa đổi hướng mỗi tuần ở Indonesia

Nằm ở bên nam cù lao Sulawesi cùng diện tích 130 km vuông, hầu Tempe là đơn trong suốt 10 hầu nác ngọt ngào to nhất Indonesia. Đến đây, du khách sẽ có nhịp quan sát tự nhiên đa dạng mực tàu cạc loài cu và chừng hiểu đời sống người bản địa tại đơn ngôi làng đặt lâu đời ở Indonesia.

Khởi hành ta từ bỏ đô ả Makassar – thó che mực tàu cù lao Sulawesi, tốp chúng mình rước chiếc ôtô 7 chốn hướng liền đến ả trấn Sengkang. Khoảng cạch Makassar 250 km chẳng quá trường gia tộcc mà những con dốc liên thô lỗ khiến chuyến xe nửa đêm như trường gia tộcc hơn. Ngoài cạc nhà xe bus to có lịch đệ trình mỗi một ngày, du khách có thể rước cạc chuyến xe đêm dành cho người địa phương đặt hà tiện hơn mà phải chờ cho đến khi xe đặt che chật chốn mới xuất hành ta.

Hồ Tempe nổi tiếng với ngôi làng có người dân sinh sống trong suốt những ngôi nhà nổi. Ảnh: Phong Vinh

Hồ Tempe đặt danh cùng ngôi làng có người dân sinh sống trong suốt những ngôi nhà đặt. Ảnh: Phong Vinh.

Hiện tại, chốn này thoả có chửa có cạc tuyến thuyền bè công cộng dành cho du khách tham quan. Nhưng bạn sẽ dễ dàng chừng đặt thuyền mực tàu người bản địa đặt thật hành ta chuyến khám phá mực tàu trui. Giá cho đơn dò ra ra làng chừng 200.000 rupiah (380.000 đồng) cho đơn thuyền cùng lực chứa chấp 3 – 4 người tùy ra chủ thuyền. Bạn cũng có thể giả giá như phải đi đơn trui.

Chiếc thuyền khoẻ mã trẽ nác chóng vánh đem mình tiến sâu ra bên trong suốt bụng hầu. Đoạn đầu dãy cặp bờ, bạn sẽ bắt gặp những ngôi sàn, thánh đường Hồi giá nhưo hay giàu đàn bà giặt và trẻ em tắm rửa trên những bắt bè tre. Càng ra sâu, chẳng gian dần bật ra cùng thê thảm thật phẩy xanh hái, những đàn cò trắng bay trên ngọn cỏ lau, giàu loài cu cùng cỗ lông đủ màu sắc trú ẩn bên trong suốt bụi cỏ ven sông hay xa hơn là vài ba chiếc thuyền bé mực tàu ngư gia.

Điều thôi thúc mình đến chốn này chính là ngôi làng nằm sâu bên trong suốt cùng những chèo nhà đặt đặt dựng bằng tre nứa. Năm 1985, ba ngôi nhà trước cả đặt xây dựng và dần dần phát triển lên con số 30 như bây giờ. Người miền này cgia tộcc cỗ tộc Bugis, đơn trong suốt những cỗ tộc có truyền thống văn hóa đặc sắc ở Indonesia.

Cụ bà Umi, 73 tuổi, đang chế biến cá sau khi đánh bắt. Ảnh: Phong Vinh

Cụ bà Umi, 73 giai đoạn, còn chế biến cá sau khi đánh bắt. Ảnh: Phong Vinh.

Điều đặc biệt mực tàu làng này đấy chính là vị trí mực tàu cạc ngôi nhà liền bị đổi thay theo hướng và lực gió. Khi gió thổi, cạc ngôi nhà sẽ bắt đầu chuyển di, căn cứ như thế trưởng ngôi làng trôi trên bình phẩm diện nác cả chốn này đến chốn khác.

Ngày nay, đặt duy trì sự ổn định và lánh việc va chạm giữa cạc ngôi nhà, người địa phương thoả biết cạch khăng khăng sàn từ bỏ dưới đáy. Do những đợt sóng và sự chuyển động, dãy thừng khăng khăng sàn nhà sẽ dần bị phá huỷ bởi vậy ắt sàn nhà phải đặt đổi thay hai năm đơn lần.

Theo lãi thuật mực tàu cầm Umi – đơn trong suốt những ngư gia trước cả mực tàu làng thời căn cứ cạch bằng gia đình bà lại thả phần khăng khăng dưới đáy đặt “đặt trôi đặt”. Khi hỏi tại sao, cầm bà cười giòn và nói “thói quen thoả lâu, cồn sáng mà bước ra ngoài chộ trước mắt thoả y như hôm trước là trưởngm chộ khó chịu”. Tôi ngầm nghĩ, ở đây bốn chiều là mây trời đất, cây cối và hầu nác thời phong trưởngnh sẽ đổi thay ra sao?

Người ở làng sống đẵn nhờ cậy ra nghề nghiệp đánh bắt và chế biến cá. Đàn ông là cần lao chính, đàn bà thời đem trẻ em đi gia tộcc bằng thuyền mỗi một sớm và ở lại chợ đặt buôn bán. Cuộc sống mực tàu gia tộc chẳng có giàu dụng cầm đương đại, phần đông sinh hoạt hàng ngày đều tựa ra dòng nác.

Món pisang goreng (chuối chiên) là đặc sản mà không du khách nào bỏ qua mỗi khi tới đây. Ảnh: Phong Vinh

Món “pisang goreng” (chuối chiên) là đặc sản mà chẳng du khách này bỏ qua mỗi một khi đến đây. Ảnh: Phong Vinh.

Dăm ba câu chuyện từ bỏ chưng lái thuyền và gia đình cầm Umi thoả giúp mình có thêm cái coi mới bay cá sống mực tàu người Indonesia. Tôi ở đấy trưởng buổi sáng chỉ đặt ngắm nghía coi mây nác, tận hưởng sự im bình phẩm mà ở phường phố ả ít khi mình có đặt. Trở lại ả trấn Sengkang dưới cái nắng bỏng da mà mình thoả chẳng sao quên đặt âm que máy thuyền giẫm nác và tiếng radio địa phương que vang giữa chừng trời đất bát ngát ấy.

Phong Vinh


Bình luận đã bị đóng.